Chương 10 - Liệu có ngày ta chung đôi...

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
5 năm rồi Thy ạ .

5 năm rồi. Ai dám chắc rằng họ sẽ không thay đổi gì chứ. Thy đã 22 tuổi. Diệp Anh cũng đã 28 tuổi. Thời gian. Ai cũng biết rằng thời gian có sức mạnh thật khủng khiếp- xóa đi những thứ cần xóa.

Cầm tấm vé máy bay trong tay, Thy mỉm cười. 5 năm. Ngoại hình của Thy cũng thay đổi khá nhiều rồi, không cao hơn mà lại lùn xuống , trắng trẻo, mái tóc đã dài và xinh gái hơn, không còn màu đen nữa, mà nhuộm một chút nâu hạt dẻ ánh vàng, thêm cặp kính cận. Và... không còn mặc đồng phục học sinh nữa- Thy bật cười khi nhớ lại dáng vẻ của mình trong bộ đồng phục học sinh ngày ấy- bộ đồ ưa thích nó mặc mỗi ngày kể cả khi đi hẹn hò với Diệp Anh . 5 năm sống ở nước ngoài, nó cũng thoải mái thể hiện con người thật hơn .

Việc đầu tiên khi trở về Việt Nam, là quay lại trường cấp ba. Một lần nữa đi lại từ cổng trường vào khuôn viên trường, Thy đều mỉm cười khi mọi góc đều gợi Thy nhớ lại những kỉ niệm.

Trường đã hiện đại hơn rất nhiều rồi nhưng may mắn là những thứ Thy yêu thích thì vẫn không thay đổi mấy. Khẽ đưa tay vuốt dọc mấy đóa hoa bướm trên con đường cạnh khu hiệu bộ.- Mấy cánh hoa mà 5 năm trước Thy đã cẩn thận ép vào một cuốn sổ nhật kí chuyền tay giữa Thy và Diệp Anh .

Thy mỉm cười và giang tay ra,bước chân lên cái lề gồ cao của con đường này để cố giữ thăng bằng bước đi trên con đường đó. Thử cảm giác ở tuổi 22 mà làm những việc Diệp Anh cũng đã làm ở cái độ tuổi giống nó xem thử cảm giác đó khác như thế nào.

Thy bật cười và thấy thật thú vị, đã hiểu hơn cái biểu hiện cười thích thú của Diệp Anh ở thời điểm đó khi có lúc suýt ngã và lấy lại thăng bằng đi tiếp.

Sao mọi chỗ Thy đều như thấy Thy và Diệp Anh có chung kỷ niệm vậy. Dâng lên trong lòng một cảm giác xúc động và hạnh phúc khó tả, gương mặt Thy chắc lúc đó đẹp và rạng ngời lắm nên mấy em nữ sinh đứng đơ ra mà cười cười đỏ mặt níu níu tay nhau mà thì thầm rồi lén nhìn Thy .

Thy chợt lại nhớ cảm giác trước đây ùa về, nếu là Thy 5 năm trước thì chắc chắn là nó sẽ khẽ hất tóc và tỏ ra thật lạnh lùng, nhưng giờ Thy kệ ,giữ nguyên nụ cười trên môi Thy đi dọc hành lang lớp học ngó vào từng lớp học.

Toàn bộ là những gương mặt mới toanh, giáo viên cũng trẻ đi nhiều.Theo mật báo của Ân thì Diệp Anh đang dạy lớp 11A4, phòng học nằm ngay cạnh lớp 11A1 trước đó của Thy . Thy thấy hồi hộp, nghe được cả tiếng tim mình đang đập rộn ràng.

Trái tim lại một lần nữa suýt nhảy ra khi kia rồi!- Diệp Anh đứng trên bục giảng tay trái cầm gáy cuốn sách, tay phải cầm phấn viết từng chữ trên bảng- cái cảm giác như lần đầu tiên Thy thấy Diệp Anh bước vào lớp giới thiệu về mình. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng...tim nó vẫn cứ lỗi một nhịp . Vì Diệp Anh . Chỉ mình Diệp Anh thôi.

Thy đảo đôi mắt phía sau cặp kính nhìn một lượt lớp học, rồi như thấy bàn cuối ngay sát cửa ra vào có một chỗ trống. Thy mỉm cười bước tiếp xuống trước chiếc cửa thứ hai ở cuối lớp. Rồi nhẹ nhàng đi vào, khẽ ngồi xuống vị trí ấy bên cạnh một em học sinh- em ấy quay sang nhìn Thy ánh mắt lạ lùng- bàn tay phải của em ấy cũng cầm một chiếc bút bi và xoay bút trên mấy ngón tay.

Thy chỉ cười đưa tay lên môi khẽ nhắc suỵt rồi nhướn mắt nhắc em ấy tập trung vào bài học- cô bé học sinh khẽ đỏ mặt rồi im lặng tiếp tục quay lên lắng nghe giảng. Thy cũng vậy,cũng yên lặng mà ngước lên nhìn Diệp Anh đang say sưa giảng bài.

"Hôm nay chúng ta sẽ học một tác phẩm văn học , mà được đánh giá là rất nhẹ nhàng và u buồn. Rất khó thấm được."

Diệp Anh tiếp tục say sưa nói. Thy mỉm cười khi thấy Diệp Anh vẫn tràn đầy cảm xúc như vậy. Thy khoanh tay trên bàn, nhìn Diệp Anh chăm chú.

"Những từ ngữ trong bài thơ nói lên sự hối tiếc về tình yêu."

Bỗng nói vừa hết câu Diệp Anh im bặt. Ánh mắt dừng chuyển động mà hướng thẳng về phía cuối lớp khiến tụi học sinh ngơ ngác cũng ngoái đầu xuống theo ánh nhìn của Diệp Anh .

Lũ học sinh phát hiện ra một nhân vật lạ mặt có ánh mắt thật hút hồn và ngoại hình thật là ... cả lớp ồ lên trầm trồ, thì thầm

"Ai vậy nhỉ? Ai vậy đẹp quá."

Thy nhìn Diệp Anh mỉm cười. Diệp Anh nhìn Thy sững sờ, tim lại hẫng một nhịp buông cuốn sách trên tay xuống chiếc bàn giáo viên. Giây phút này như thể trong mắt cả hai chỉ có đối phương mà quên hết tụi học sinh đang còn trong lớp.

Thy gật đầu nhẹ,ánh mắt như bảo Diệp Anh hãy cứ tiếp tục giảng bài đi. Thy muốn lại một lần nữa được là cô học trò được ngồi nghe Diệp Anh giảng bài. Cô hít hơi, ổn định lại nhịp tim bình thường. Lúc này, cảm xúc của Diệp Anh thật hỗn loạn – Thy đã trở lại rồi, ai biết trong 5 năm đó, liệu ai sẽ là người buông tay trước?

Liệu có điều gì có thể thay đổi. Tiết học vẫn diễn ra trong sự thắc mắc của tụi học sinh.Thy thì vẫn chăm chú say sưa lắng nghe Diệp Anh giảng. Hôm nay, cô bị phân tâm hơn mọi ngày vì sự xuất hiện của Thy nên cả lớp được một phen hò reo sung sướng khi Diệp Anh kết thúc buổi học sớm mà quên không giao bài tập về nhà.

Những ánh mắt tò mò lẫn ngưỡng mộ vẫn đặt lên người Thy và Diệp Anh . Thy lại chầm chậm theo sau Diệp Anh như ngày nào. Trông Diệp Anh càng ngày càng đẹp hơn, vẻ đẹp trầm hơn, kín đáo hơn, mặn mà hơn. 28 tuổi, trông Diệp Anh vẫn đầy trẻ trung và sức sống. Đặc biệt là từ khi thấy Thy , gương mặt Diệp Anh vô tình hồng hơn, và Diệp Anh vẫn thắc mắc- Không biết Thy.... có người yêu chưa?.

Thận trọng, một lần nữa, Diệp Anh thận trọng vì sợ sẽ làm cuộc sống đang yên ả của Thy bị xao động một lần nữa. Diệp Anh không muốn là kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác. Nên khi gặp Thy , Diệp Anh đã nén những cảm xúc vỡ òa vì vui mừng lại. Mà điềm tĩnh mỉm cười .

*****

Cả hai cứ chầm chậm bước đi bên cạnh nhau mà chưa ai dám nói lên lời nào trước người kia. 

Vô tình hay hữu ý lại đi ngang qua sân bóng rổ. Thy mỉm cười nhìn Diệp Anh dò hỏi, liệu Diệp Anh có đang nhớ về những khoảnh khắc xưa cũ giống mình.

Thy nhìn Diệp Anh , nhưng chỉ là một mái tóc bồng bềnh dợn sóng rụt rè. Hay Diệp Anh đã có người khác?  Thy thấy Diệp Anh vẫn im lặng. Thy mở lời: 

"Hôm nay vì cô giáo giảng bài rất hay, nên Thy mời cô đi ăn lẩu coi như là phần thưởng vì cô đã làm rất tốt nhé! "

Diệp Anh ngước lên nhìn Thy , nụ cười của Thy rạng rỡ trong nắng khiến Diệp Anh thấy thật ấm áp và ánh mắt vẫn ân cần như ngày nào. Diệp Anh mỉm cười gật đầu nhẹ.  Thy vừa đi vừa chắp tay sau lưng, huýt sáo nhè nhẹ,mắt nó vẫn liếc bàn tay Diệp Anh đang buông thõng, còn tay kia thì ôm mấy tập sách. Thy muốn nắm lấy bàn tay ấy.

Thy hít một hơi rồi đưa tay lấy tập sách trên tay Diệp Anh rồi cầm hộ Diệp Anh , quay sang Diệp Anh nhe răng cười rồi nó đi nhanh lên phía trước vài bước, sau đó tung tăng ngoái đầu lại cười thật tươi rồi nói: 

"Đi nhanh nào, cô giáo của tôi. Lẩu nóng đang sẵn sàng rồi!" 

Diệp Anh bật cười vì thấy Thy thật còn trẻ con. Nhưng Diệp Anh lại cố dập tắt nụ cười ấy đi để lấy lại vẻ mặt chuẩn nghiêm chỉnh. Thy đang vui vẻ với cuộc sống hiện tại, một tương lai rạng rỡ,vậy cớ gì mà quay lại đây? Quay lại nơi chứa những kí ức buồn bã này?  .                     

                                *****

Lại là quán lẩu ấy, lần đầu tiên Thy và Diệp Anh cùng đi ăn hàng với nhau, vì Diệp Anh nói đó là phần thưởng cho sự nỗ lực của Thy , với Thy thì đó là buổi hẹn hò riêng đầu tiên, ngày mà nó cố tình hé mở bí mật mà nó vốn muốn Diệp Anh biết và cảm nhận từ lâu. Liệu với Diệp Anh , có nghĩ như nó? 

Thy thấy Diệp Anh từ đầu bữa chỉ im lặng gắp thức ăn.Diệp Anh!  Cô nghĩ gì vậy?  Rồi như sau khi đã suy nghĩ rất kỹ, Diệp Anh mới ngẩng lên nhìn Thy rồi nói: 

"Thy , năm năm nay ở nước ngoài...Em sống có tốt không?" 

Thy cười nhẹ, vui vẻ trả lời, có vẻ tỏ ra hơi vui vẻ một cách không bình thường, như để chọc tức Diệp Anh :

"Tốt lắm!"  Rồi nó thao thao bất tuyệt: 

"Mặt trời tỏa nắng suốt năm. Mọi người rất tốt bụng và thân thiện."

Thy nói như ngược lòng nó. Thật ra Thy muốn nói . 5 năm vắng cô . Cô chỉ hỏi tôi có sống tốt không ư?

Không tốt chút nào. Thy nhớ em. Nhớ em phát điên lên.  Diệp Anh không hiểu cảm xúc lúc này của Diệp Anh là như thế nào nữa . Lẽ ra khi nghe Thy nói những lời vui vẻ như thế này, Diệp Anh phải thấy vui thay cho Thy chứ, nhưng sao lại thấy có chút hi vọng Thy nói câu gì đó khác. Diệp Anh tiếp tục cất giọng rụt rè: 

"Thy à..." 

"Cô biết không?"

Thy cướp lời, vẫn giọng vui vẻ thái quá ấy.

"Trước khi em trở về, bạn bè đã tụ họp cùng nhau, và tổ chức tiệc chia tay cho em. Trước hôm em về nước, tối hôm đó, lúc về đến nhà, khi em mở cửa ra...Em nghe tiếng "Bang!"

Thy cười, Thy nghĩ là đó là giọng cười vui vẻ nhất mà nó tái hiện được là nó vui như thế nào. Nhưng trong lòng nó thì như đang gào thét. Dối trá, làm gì có ai tiễn đưa mày như vậy, mày chỉ là đang cố xạo sự, đừng nói gì khiến Diệp Anh nghĩ mày đã sống không tốt.Diệp Anh sẽ lo lắng và tự trách bản thân mình. 

Trời cũng đã tối, cả quãng đường cùng Diệp Anh về nhà, nó nói luyến thoắng như con vẹt kể hết chuyện mà nó nghĩ là chuyện vui trên trời dưới bể, Diệp Anh chỉ im lặng mỉm cười- một nụ cười kém tươi- vẫn lắng nghe nó. 

"Sau đó thì, đèn sáng lên...Mọi người đều ở trong nhà. Họ cầm rượu và ly đứng đợi em." 

Cứ kể suốt cho đến khi lại đến phía dưới đầu đường chỗ chiếc cột điện quen thuộc, chiếc cột đèn đường đã luôn làm bạn với Thy khi Thy đứng chờ Diệp Anh cùng Diệp Anh đến trường. 

"Sau khi du học một thời gian khá dài. má em rốt cuộc đã chấp nhận. Thậm chí gần đây bà ấy còn hỏi em.  Con cũng sắp tốt nghiệp rồi. Sao còn không tìm người yêu?"

Nói đến đây Thy cười cười như vui vẻ lắm, cố tình tìm một biểu hiện ghen tuông trên gương mặt Diệp Anh . Nhưng Diệp Anh vẫn chỉ im lặng lắng nghe, gương mặt rất hỗn độn cảm xúc.  Thy tiếp tục :

"Em nói má à, hai chữ người yêu không thể tùy tiện mà dùng đâu. Nó là một mối quan hệ bền chặt, lâu dài." 

"Thy !"

Diệp Anh ngắt lời Thy như không chịu nổi được vẻ giả tạo trong giọng nói của Thy nữa. 

"Cô xin lỗi."

Diệp Anh khẽ khàng thốt lên câu nói mà 5 năm trước Diệp Anh đã rất muốn một lần gặp Thy để nói điều này, rằng Diệp Anh nghĩ vì Diệp Anh mà Thy phải sống một cuộc sống ở một nơi xa lạ, vì Diệp Anh mà Thy bị mẹ cấm túc.

Vì Diệp Anh mà có lẽ Thy đã có một khoảng thời gian không dễ dàng gì. Chi rất muốn nói xin lỗi Thy . Vì đã làm Thy yêu Diệp Anh .  Thy dừng lại, cất cái giọng giả vờ vui vẻ ấy đi, quay người đối diện trước mặt Diệp Anh . Mỉm cười lắc đầu. Thy tiến đến ôm Diệp Anh vào lòng, mỉm cười – cái cảm giác này, mềm mềm ấm áp. Thy hít một hơi đầy lồng ngực- mùi hương này, từ người Diệp Anh, từ tóc Diệp Anh, thật rất đỗi thân thuộc. Thy vỗ về lưng Diệp Anh bằng những cái vuốt nhẹ. 

"Cô còn nhớ bài thơ đó chứ? "

Rồi Thy siết chặt cái ôm mà cất giọng đọc lại bài thơ năm nào Thy đã lần đầu tiên đọc cho Diệp Anh trong căn phòng chiếu phim thực nghiệm ấy: 

"Những năm tháng tuổi trẻ 

Nếu như người phải lòng một ai đó 

Thì xin người... 

Xin người hãy đối xử thật dịu dàng với họ 

Không cần biết tình yêu đó dài hay ngắn... 

Nếu cảm giác của người vẫn còn tồn tại 

Chỉ cần như vậy...

Mỗi phút giây trôi qua 

Đều là vô giá... 

Dù chỉ một giây trong đời." 

Thy ngừng lại, nhớ lại quãng thời gian khó khăn ở nước ngoài, bơ vơ, lạc lõng,nhớ Diệp Anh đến phát điên. Mỗi lần giở những đồ vật liên quan đến Diệp Anh, Thy đều có thể hình dung ra hình ảnh của Diệp Anh đẹp đẽ, không một tỳ vết với nụ cười tinh khôi như ánh nắng ban mai.

Và chính Thy đã tự viết tiếp vào bài thơ tình mà Thy tâm đắc nhất, câu chuyện tình sâu đậm nhất của Thy :

"Nếu nhất định phải chia lìa 

Thì hãy mỉm cười nói lời tạm biệt 

Và trong tim hãy luôn biết ơn họ 

Vì đã để lại những kỷ niệm không thể phải mờ 

Để khi trưởng thành 

Sẽ nhận ra được 

Những hồi ức mà ta luôn nhớ về đó 

Không hề có bất cứ oán giận 

Hay giây phút nào là hối hận cả 

Cũng giống như mặt trăng yêu thương ngọn đồi 

Cùng sự bình yêu trong trẻo" 

Thy vùi mặt vào tóc Diệp Anh có hiểu rằng, đó chính là những lời Thy muốn nói với Diệp Anh suốt 5 năm phải chia xa?

Rằng Diệp Anh không có lỗi hay phải cảm thấy có lỗi vì đã yêu Thy hay vì đã khiến Thy yêu Diệp Anh và làm mọi thứ vì Diệp Anh. Vì một lần nữa Thy khẳng định: 

"Những hồi ức mà ta luôn nhớ về đó 

Không hề có bất cứ oán giận 

Hay giây phút nào là hối hận cả"

Và Thy thắc mắc:  Cảm giác của người với ta còn tồn tại hay không? Nếu còn thì hãy nói đi, Diệp Anh à.Thy nhắm nghiền mắt ôm siết Diệp Anh thật mạnh, chờ đợi.  Diệp Anh đặt hai bàn tay lên eo Thy , khẽ đẩy Thy ra .

Nước mắt Diệp Anh đã rơi từ lúc nào,những giọt nước mắt còn đọng trên đôi má kia. Diệp Anh rưng rưng nhìn Thy . Qua ánh mắt này, Diệp Anh như muốn kể lại mọi chuyện đã xảy ra giữa cả hai.  Flash.... Thy à, khoảnh khắc tôi đứng trên tầng ba tòa nhà hiệu bộ mà ngắm nhìn Thy đang mải mê đọc sách và cố gắng nhớ mớ ngữ pháp Tiếng Anh đó... trái tim tôi đã lỗi một nhịp, và bất giác tôi mỉm cười khi chỉ thấy dáng hình Thy từ trên cao cũng khiến tôi thấy hạnh phúc.. khẽ đưa tay ra tôi muốn chạm vào Thy từ khung cửa kính đó mà rồi lại rụt rè thu lại: 

"Anh ơi,nhiều khi em muốn đưa tay gõ anh knock knock 

Nhưng đêm rồi, bàn tay em rụt rè, thu lại anh yên giấc 

Anh ơi, nhiều khi trong đầu em là hàng ngàn dấu chấm hỏi 

Nhưng ... đêm rồi, môi em run,mím lại anh yên giấc 

Ngày xưa anh giận em vô tư 

Ngày nay em tự trách mình sao không vô tư như thế nữa 

Ngày xưa anh dạy em yêu bản thân 

Ngày nay là sự ích kỷ to lớn không kiểm soát 

Giật mình 4-5 giờ sáng em nhắm đôi mắt 

Để khi thức giấc, người đưa tay gõ knock knock là anh" 

Cô sợ rằng chạm được vào Thy rồi, Thy sẽ mất đi sự vô tư vốn có của mình, mà như tôi. Một trái tim đã chằng chịt những vết cắt. Thy đã đến và xoa dịu nó bằng trái tim đầy tình yêu chân thành và ấm áp của mình...flash.. khoảnh khắc phải cố như không quen biết Thy sau cái hôm Thy nói Thy thích tôi, tôi như quỵ ngã nhưng vẫn phải cố mỉm cười.... khoảnh khắc tôi giả vờ vui vẻ nói chuyện điện thoại để tránh mặt Thy , để rồi khi nghe tiếng bước chân Thy buồn bã đi ra.... Tôi hụt hẫng và thất vọng... flash... khoảng khắc Hoàng đến tìm cô và hỏi những điều mà tôi biết chắc câu trả lời lại Hoàng sẽ luôn như vậy... Cô đã thoát ra khỏi cái ôm của Hoàng mà làm tổn thương Hoàng, để Hoàng đã nói lời tạm biệt và để lại chiếc nhẫn mà đối với Hoàng giờ là vô nghĩa... vì Thy có biết cô đã trả lời Hoàng rằng trái tim tôi đã có một người nắm giữ.

Là Thy đó.... Flash... Diệp Anh trở lại với thực tại là Thy bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mình đây nhìn Diệp Anh đăm đăm da diết như thấu hiểu mọi nỗi khổ tâm mà Diệp Anh phải tự dày vò mình suốt từ quãng thời gian kể từ lúc mới gặp Thy cho đến tận bây giờ.

Diệp Anh khẽ giơ bàn tay lên chạm vào gương mặt Thy-cái tiếp xúc này, Diệp Anh chưa bao giờ quên và chưa bao giờ thôi khao khát được vuốt ve nó, Diệp Anh như lại một lần khẽ chạm lại vị trí bờ môi mềm mại của Thy đã bị Diệp Anh cắn một vết từ đêm nào, mà giờ thì không có sẹo, nhưng Diệp Anh vẫn thấy có lỗi vì đã từ chối Thy như vậy.  Thy nhắm nghiền mắt cảm nhận bàn tay mềm mại của Diệp Anh chạm vào mặt, vào môi mình. Rồi Thy cảm thấy  Diệp Anh tiến đến ôm chặt Thy bằng cả hai cánh tay dịu dàng. Như cảm xúc kìm nén bao lâu nay đã đến lúc bộc phát. Cái ôm thật chặt cho 5 (nghìn) năm xa cách, cái ôm thật chặt cho Thy cảm nhận rằng Diệp Anh nhớ Thy đến mức nào. Nước mắt chảy nhiều hơn. Nhưng giờ là nước mắt của niềm hạnh phúc. Diệp Anh thì thầm:

"Cuối cùng, thì Thy cũng đã về đây với cô rồi." 

Cả hai cùng thổn thức, trái tim lúc này đã chung nhịp đập. Cả hai từ từ buông nhau ra mà hai bàn tay vẫn nắm lấy nhau,mỉm cười hạnh phúc, ánh mắt cười cùng nhìn người kia. Sẽ thôi không một giây nào trong đời hối tiếc nữa. 

Bỗng bà già năm nào vẫn gương mặt phúc hậu với thân hình béo tròn ấy xuất hiện, tay cầm túi rác đi qua mỉm cười khi thấy hai cô trò đang nắm tay nhau, mắt ai cũng còn đỏ hoe.

Bà mỉm cười gật đầu chào Thy và Diệp Anh rồi đi khuất.  Trong một khắc khi bà già vừa khuất khỏi tầm nhìn, Thy và Diệp Anh cùng nhìn nhau cười, như nhớ lại cái đêm Thy đến tìm Diệp Anh , rồi gật đầu nhẹ cùng nhìn lên căn phòng thứ hai từ ngoài vào trên tầng ba. Nắm tay nhau cùng đi lên cầu thang. Vừa đi, Thy vừa nói: 

"Cô thử nghĩ...Em có thể trở thành giáo viên được không?" 

"Em á?" Giọng Diệp Anh có vẻ ngạc nhiên. 

"Đúng rồi." Thy nhẹ trả lời. 

"Tại sao chứ?"

Diệp Anh tò mò hỏi Thy .

"Vì em muốn làm cộng sự của cô. Thay cô dạy học sinh, "

Giọng Thy lúc này trở nên xu nịnh - thật là biết cách lấy lòng người khác. Diệp Anh cười như chịu thua Thy , vặn hỏi: 

"Cộng sự theo kiểu nào?" 

"Tùy cô chọn thôi."

Thy ngừng một giây tỏ vẻ suy nghĩ. 

"Vậy cô có thể chọn cả hai không?"

Giọng Diệp Anh lúc này đã có chút tham lam.  Cả hai cùng cười giòn tan. Đã đến cửa phòng Diệp Anh rồi. Thy và Diệp Anh cùng đặt tay vào nắm xoay cửa. Ngoảnh mặt nhìn lâu thật lâu vào ánh mắt nhau. Cùng bước vào căn phòng. Và khép lại một chuyện tình có hậu. 

Ngày ta chung đôi.

––––––––– The End –––––––

Nhận ra ai không mọi người ?

Mau mau tải game về thôi !!!!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFunn.Net

liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan liên quan